Đang cập nhật! Đang cập nhật!

---- Đây là quảng cáo đang thử nghiệm, không phải virut mọi người hãy bỏ qua ----

Khi Kẻ Chiếm Hữu Không Phải Là Nam Chính - Chương 4

Chương trước
Report
Chương sau
Khi Kẻ Chiếm Hữu Không Phải Là Nam Chính - Chương 4 ảnh đầu tiên

Hai người dừng chân tại một quán cà phê cách bệnh viện không xa, Dương Uyển Đồng vừa ngồi xuống còn chưa kịp mở thực đơn, Cố Viễn Thần đã nhanh chóng gọi một ly capuchino kiểu Ý và một ly cà phê đen không đường theo thói quen.

Uyển Đồng mỉm cười đưa lại hóa đơn cho phục vụ, cô hoàn toàn hài lòng với những gì anh đã gọi. Cố Viễn Thần luôn nhớ rất rõ sở thích của cô, điều này có khiến cô cảm thấy có chút buồn cười khi nhớ lại bản thân trong quá khứ.

Cả hai đều quen biết nhau từ nhỏ, kể từ khi cô mới chỉ là một cô nhóc tám tuổi đã luôn bám theo người anh trai hàng xóm tốt bụng học giỏi này. Tình cảm của cả hai lúc đó cũng bắt đầu lớn dần theo thời gian, Dương Uyển Đồng vốn dĩ định tỏ tình với anh vào năm thứ nhất cấp ba nhưng mọi kế hoạch nhanh chóng tan vỡ bởi vì sự biến mất bất ngờ của Cố Viễn Trạch. 

Khoản thời gian đó cả cha và mẹ cô cũng đều qua đời vì tai nạn, cộng thêm việc chẳng thể liên lạc hay tìm được bất kỳ manh mối gì về anh. Tinh thần của cô nhanh chóng suy sụp và bắt đầu có dấu hiệu trầm cảm. Uyển Đồng mồ côi khi vừa tròn mười lăm tuổi, cô được cô chú ruột đón đến Vân thành nuôi dưỡng. Đến lúc này cô mới biết được Cố Viễn Thần đã tìm được ba của mình và cũng sống ở đây. Dương Uyển Đồng với trái tim bị tổn thương đã luôn cho rằng anh ham giàu mà bỏ lại người mẹ sắp chết của mình và cô, không hề biết được rằng bản thân anh bị cha của mình ép rời khỏi nơi đó và tìm mọi cách cắt đứt mọi liên lạc của anh.

Sự hiểu lầm cứ mãi kéo dài này không ngờ lại tạo cơ hội cho Cố Minh Thần, người em trai cùng cha khác mẹ của anh nhắm tới cô và hãm hại cả hai người bọn họ. Dẫn đến kết cục khó xử như ngày hôm nay của cả hai.

Cố Viễn Thần luôn là người quan tâm và thấu hiểu cô nhất, luôn bên cạnh âm thầm ủng hộ Uyển Đồng trong mọi việc, kể cả khi cô thích một người khác. Anh cũng chưa từng đòi hỏi ở cô bất kỳ một sự đáp lại nào. Nhưng đó cũng chính là điều cô không thích nhất ở Viễn Trạch, nhu nhược và không có tham vọng!

Điều đó tưng khiến cô cảm thấy bản thân mình không một chút quan trọng với anh ấy, nhưng sự thật lại ngược lại. Anh chỉ đang cố gắng để những nguy hiểm xung quanh mình không dính dáng tới cô ấy. Vậy mà Dương Uyển Đồng lại chỉ vì một người đàn ông xa lạ không đáng mà vứt bỏ lòng tin với anh, coi anh như một kẻ xấu xa cố tình lạnh lùng xa cách.

“Sức khỏe của em… dạo này vẫn ổn chứ?” Hai người im lặng một lúc, Cố Viễn Trạch cuối cùng vận ngập ngừng mở lời trước.

Kể từ lúc phát hiện ra Uyển Đồng mắc chứng trầm cảm nặng và từng cố gắng tự tử sau khi chia tay với Cố Minh Thần, anh vẫn rất luôn lo lắng cho cô. Tuy Hoắc Thư Nhiễm đã gửi cho anh địa chỉ của cô ấy bên Thụy Sĩ, nhưng Cố Viễn Trạch vẫn chưa một lần dám tới thăm vì sợ sẽ khiến cô nhớ lại những đau khổ trong quá khứ. Dù sao tất cả những gì cô ấy đã phải gánh chịu đều vì mối hận thù của Cố Minh Thần với anh, Viễn Trạch vẫn luôn nhận phần trách nhiệm về mình.

Cho dù mọi chuyện cô đã làm từng tổn thương anh đến mức nào, trái tim Cố Viễn Trạch vẫn chưa một lần thay đổi. Anh đã cố gắng chờ đợi, hy vọng mình có thể tự tin gặp lại cô một lần nữa.

“Em hiện tại đều rất tốt, anh không cần phải áy náy vì những chuyện trong quá khứ đâu A Viễn. Đừng vì một người không đáng mà hãy sống vì mình một lần.” Cô đã từng tổn thương anh một lần, Dương Uyển Đồng vẫn không có can đảm đến bên người con trai tốt đẹp này một lần nữa.

Có lẽ họ sinh ra vốn dĩ đã không dành cho nhau.

Cho dù trái tim có phải chịu đau đớn đến mức nào, cô cũng không muốn quá khứ đen tối đó hủy hoại đi nốt chút tốt đẹp còn sót lại trong mối quan hệ của cả hai.

Trước lời khuyên đầy trân thành của Uyển Đồng, Cố Viễn Trạch chỉ cúi đầu nhấm nháp ly cà phê đắng ngắt trong tay mình. Kể từ lúc anh biết cô đã về nước, Cố Viễn Trạch đã quyết định sống đúng với bản thân mình, đó cũng là lý do duy nhất mà anh đến đây để gặp cô.

Bọn họ còn rất nhiều thời gian, giờ đã không còn gì có thể ngăn cản, anh không tin tình yêu của bản thân không thể chữa lành những vết thương trong lòng cô ấy.

Dương Uyển Đồng không hề biết được suy nghĩ này của anh, cô cho rằng sự im lặng của Viễn Trạch chính là chấp nhận. Bọn họ sẽ vẫn có thể tiếp tục làm bạn và gặp gỡ nhau một cách bình thường nhưng những người bạn khác.

Để bầu không khí bớt lúng lúng, Uyển Đồng lên tiếng hỏi về công việc của anh. Điều khiến cô không khỏi sửng sốt khi tập đoàn của Cố thị đã rơi vào tay Cố Viễn Trạch và Cố Minh Thần cuối cùng cũng chấp nhận từ bỏ chiếc ghế chủ tịch của mình. Anh ta đã từng liều sống liều chết chỉ để chiếm đoạt được nó, không ngờ cũng có ngày phải cam chịu như vậy.

“Chuyện này phải cảm ơn Thư Nhiễm rất nhiều, không có sự trợ giúp của cô ấy, quả thực anh đã không thể đảo ngược được tình thế và bị Cố Minh Thần tống vô tù.”

“Có lẽ cô ấy cũng không muốn Cố Minh Thần lầm đường lạc lối, Hoắc tiểu thư là một cô gái tốt.”

Dù đã biết mình là kẻ phá hoại cuộc hôn nhân của cô ấy, Hoắc Thư Nhiễm vẫn tìm đến khuyên bảo và giúp đỡ cô. Nếu không có cô ấy, chắn hẳn cuộc đời của Dương Uyển Đồng đã nát bươm kể từ đêm hôm đó. 

Cái đêm mà Cố Minh Thần đã lừa gạt để người khác cưỡng hiếp cô, nếu không phải người của Hoắc tiểu thư đến kịp, cô đã bị cưỡng hiếp đến chết và Viễn Trạch cũng sẽ nhận được video ghê tởm đó của mình.

So với suy nghĩ tốt đẹp của Uyển Đồng về Hoắc Thư Nhiễm, Cố Viễn Trạch lại không cho là vậy. Ngay từ khi còn bé anh đã biết Thư Nhiễm đều đang đeo một chiếc mặt nạ. Cô ấy có thông minh và nhanh nhạy đến độ có thể trở thành bất kỳ dáng vẻ nào mà người khác mong muốn thấy. Vào năm anh mười tám tuổi, nếu không phải tận mắt chứng kiến và nghe lời nói đầy lạnh lùng lúc đó của Thư Nhiễm, chắc hẳn anh cũng sẽ bị lừa gạt dễ dàng như bao người khác. Không hề biết rằng dù anh có cố gắng cải thiện tình cảm với em trai đều không thể thành công được đều là vì cô. Người đã cố tình đổ thêm dầu vào lửa chỉ để Cố Minh Thần ghen vì mình.

Có lẽ Cố Minh Thần cũng không bao giờ ngờ được rằng bản thân mình vẫn luôn nằm trong tầm kiểm soát của Thư Nhiễm. Và anh ta cũng sẽ không bao giờ biết được những bí mật mà cô ấy đã che giấu mình từ trước đến giờ.

Hoắc Thư Nhiễm! Cô ấy mới thật sự là kẻ đáng sợ nhất trong mà chẳng ai có thể ngờ đến nhất…

 

Ngay lúc này trong phòng vip của bệnh viện, Cố Minh Thần tò mò mở chiếc hộp mà Dương Uyển Đồng đưa đến trước đó. Bên trong chỉ có một lá thư đơn điệu và một chiếc hộp nhung nhỏ đựng trang sức.

Là một cặp nhẫn cưới!

Không hiểu sao ngay giờ phút nhìn thấy chúng trong lòng anh lại cảm thấy có chút sợ hãi. Đôi bàn tay run rẩy chẫm dãi mở lá thư kẻ đó muốn gửi cho Thư Nhiễm.

‘Anh đồng ý với em Thư Nhiễm! Hẹn gặp lại tại đám cưới ở Thụy Sĩ.

Mãi đợi em.

Ký tên: Mặc Ngôn’

Chỉ là một dòng chữ ngắn ngủi nhưng lại làm niềm tin của anh về vợ mình xuất hiện những vết nứt khó thể chắp vá.

Cái tên đó một lần nữa xuất hiện trước mắt Cố Minh Thần một cách trói mắt. Số điện thoại mà cô gọi lần cuối cùng trước khi gặp tai nạn cũng là của cái tên này.

 Những chứng cứ rõ ràng dần được ghép lại. 

Thư Nhiễm bị tai nạn khi trên đường đến đường trên sân bay, vé máy bay cùng điểm tới cũng là Thụy Sĩ. Cuộc gọi cuối cùng, nhẫn, lá thư và tên của người đàn ông bí ẩn. 

Rốt cuộc họ có mối quan hệ gì? suốt một năm qua anh rốt cục đã bỏ lỡ mất điều gì?

Cố Minh Thần đều không dám nghĩ tới, nhưng lại không muốn mọi thứ cứ mơ hồ như vậy. Anh nhanh chóng gọi điện cho thư ký của mình:

 

“Điều tra chi tiết cho tôi toàn bộ những người Thư Nhiễm đã tiếp xúc sau khi ly hôn. Hãy làm tất cả và đem chúng tới đây nhanh nhất có thể…”

Khi Kẻ Chiếm Hữu Không Phải Là Nam Chính - Chương 4 ảnh cuối cùng

Khi Kẻ Chiếm Hữu Không Phải Là Nam Chính - Chương 4

Chương trước
Report
Chương sau

Khi Kẻ Chiếm Hữu Không Phải Là Nam Chính - Chương 4

Bình luận